Trong phong tục cải táng của người Việt, đặc biệt là vùng đồng bằng Bắc Bộ, tiểu quách không chỉ là một vật dụng để lưu giữ tro cốt người đã khuất, mà còn mang một ý nghĩa sâu xa – đó là biểu tượng của lòng hiếu kính, sự tri ân tổ tiên và niềm tin tâm linh về sự an lành nơi chín suối.
Tiểu quách gốm sứ Bát Tràng, đặc biệt là các dòng như Tiểu Quách Tịnh Liên, Tiểu Quách Long Phụng Tịnh An hay Tiểu Quách An Liên, được chế tác với tâm nguyện giữ gìn sự thanh tịnh và trang nghiêm. Lớp men ngọc lục bảo, men sứ ngà hay họa tiết hoa sen, long phụng không chỉ thể hiện vẻ đẹp mỹ thuật mà còn là ẩn dụ cho sự thanh cao, vĩnh cửu.
Mỗi họa tiết trên tiểu quách như hoa sen, long phụng, vân mây, hay chữ “Phúc – Lộc – Thọ” đều mang ý nghĩa phong thủy và đạo lý sâu sắc. Người thợ không chỉ vẽ bằng kỹ thuật mà còn thổi vào đó tâm hồn – như đang gửi gắm một lời cầu nguyện an lành cho vong linh người đã khuất.
Tiểu quách khi được an vị thường đi kèm với đá thạch anh trắng, lụa điều, nến sen, trầm hương, bao chỉ vàng và đôi khi cả vàng mã. Sự kết hợp này tạo nên một không gian linh thiêng, nơi linh hồn người mất có thể yên nghỉ, con cháu cũng cảm thấy vững lòng vì đã tròn đạo hiếu.
Dù xã hội phát triển, cách thể hiện có thể thay đổi – từ các nghi thức lễ nghi đến chất liệu chế tác – nhưng giá trị cốt lõi của tiểu quách vẫn là nơi quy tụ tinh thần gia tộc, gắn kết con cháu với tổ tiên. Đó là nét đẹp không chỉ mang tính tâm linh mà còn chứa đựng văn hóa, truyền thống đặc trưng của người Việt.